Bình yên
Bình yên – hai tiếng đó sao quá đỗi thân thương mà đôi khi xa lạ đến vậy! Tất cả ở tâm mà ra. Chỉ cần để lòng mình lắng lại, ngồi lặng im, ngoan hiền sẽ tìm lại được cho mình cảm giác bình yên?!
Bình yên nhất là những lúc đi trên con đường thân thuộc, con đường chỉ của riêng tôi
Dù cho đó có là một buổi chiều chạng vạng đường tràn ngập các em nhỏ tan trường. Bao giờ tôi cũng xúc động, cố thu vào tầm mắt mình thật lâu hình ảnh những em bé ngồi sau xe bố mẹ vòng tay bé xíu ôm choàng lấy bố, cảm giác dựa dẫm hoàn toàn vào bố – bình yên.
Dù đó có là một buổi đêm vắng lặng, đường im ắng, không có cả tiếng xào xạc của gió qua kẽ lá. Thấp thoáng đâu đấy là tiếng đêm – bình yên.
Dù đó là một buổi trưa đầy nắng nhưng đường rợp bóng cây. Những cây cổ thụ già nua dáng cao cao mảnh khảnh, từng vòng xe chầm chậm tránh lá. Biết rằng cuối con đường sẽ là một thế giới nắng, bụi, rộn rã âm thanh. Giữ lại một chút bình yên.





.jpg)