Post

Một thoáng "ẩm ương"

tamtay16.blogspot.com

- Gửi tới Gió 


Sáng dậy sớm, ngồi một mình, nghe gió về se lạnh, cà phê thơm nồng và không khách khứa… Lâu rồi không viết gì, không viết gì cho những ngày đã qua, những ngày giống nhau trắng toát. Những sáng yên ắng ngồi bên cửa sổ nghe nắng tràn qua những khoản không vắng người, khi tấm biển quảng cáo thuốc lá với dòng chữ cảnh báo bé tí bên góc trái sáng đèn, khi sách trên giá nằm yên ngắm nhìn những vị khách quen đến sớm cùng hương cà phê mới thơm ấm. Trời vẫn cao và xanh lắm khi ngoài kia người ta vẫn thả mình trôi theo cơn vội vã của cuộc sống, vì một ngày mới không có quá nhiều điều khác biệt với những mong mỏi về những điều tốt đẹp… Ngoài kia người vẫn bước qua người vội vã, như những kẻ mộng du. Dù tỉnh hay mơ thì ai dường như cũng đang đi sau những giấc mộng kiêu kỳ và trắc trở. Cuộc đời vẫn vậy, vốn dỹ chẳng bao giờ dừng lại, có chăng chỉ là do người đời vì điều gì đó dừng lại bước chân trên chặng đường mòn mỏi của những kiếm tìm của đời mình…

Dạo này ta bỏ ngỏ những ánh nhìn để thôi không chạm phải tận cùng cảm giác… Cũng rã rời, cũng nhiều khi tim ngừng đập, khi mọi thứ vẫn cứ theo nhau đan chéo tựa ngã tư đường khi cúp điện. Cố gắng sắp xếp và chuẩn bị mọi thứ, để mọi việc vẫn suôn sẻ hay không có rắc rối nào xảy ra khi bản thân không còn có ở đó, cũng nhanh và đơn giản thôi… Vẫn lặng yên ngắm nhìn thời gian đổi sắc, đánh cuộc với đời xem còn lại bao lâu, nhiều khi cũng biếng, biếng cả yêu, cả giận… Quen rồi thì vạn sự trở nên bình thản, như những cơn đau trong sâu thẳm từng mạch máu, như những khi một mình lặng lẽ nhặt nhạnh những hạnh phúc nhỏ nhoi bị người đời vương vãi… Nhiều khi nghĩ được làm trẻ thơ một chốc, trẻ thơ thì không biết rằng giữa người và người đôi khi chẳng cần tình yêu để trói buộc lẫn nhau, vì đôi khi thời gian làm cho nó trở thành thứ bạc như vôi giữa bao nhiêu điều trối trăn giả tạo. Cũng chỉ muốn lặng yên mà sống, mà yêu thương, như ném đồng xu xuống đáy hồ nguyện ước, dù những điều đáp lại, chỉ là cơn gió lạnh thoáng qua.