Đẹp lắm mùa lá bay
Cái rùng mình của Hà Nội làm thức giấc một tình yêu, yêu Hà Nội , yêu cái góc nhỏ nơi nó bình yên trú ngụ. Sau cơn mưa trời sẽ sáng, sau những bụi bặm, những cơn bão dữ dội kéo qua cuộc đời ,nó lại tái sinh trong lòng Hà Nội mạnh mẽ và nguyên sơ. Thu về Hà nội lá bay đầy mảnh tâm hồn nó cũng rũ bỏ màu nắng gắt gao, khoác lên mình chút trầm lắng se sắt buồn của thu Hà Nội. Nhớ! Năm trước thu sang rồi đông qua, nỗi nhớ nhung của nó với ấy cứ đậm dần theo thời gian… Chia tay tình đầu! Buồn thật! Nó tìm tới những bài blog buồn, những bài hát xót xa. Nó co lại dưới mưa và thẩn thơ gom nhặt những vụn kí ức của ngày cũ. Nhưng... đổi lại tâm hồn nó chỉ lặng lẽ thêm, nhút nhát và yếu đuối. Nó sẽ mãi u ám nếu Thu hà Nội không xôn xao tới thế. Giữa thu lá vàng rụng nhiều, nắng hắt hiu rũ màu mật ong buồn, gió ôm lấy những giọt nước mắt của nó hòa chúng tan vào nắng.
Thu Hà Nội đẹp thật! Tình thu làm lòng ai ngẩn ngơ say, tình người như miếng gạc vô hình hàn lại trái tim đang vụn vỡ. Thu buồn lòng vẩn vơ buồn, nó làm thơ:
“Về đi anh Hà Nội đang chờ
Mùa nắng đang lên và mùa mưa qua vội vã
Phố vắng anh gánh hàng hoa trùng bước
Em mệt nhoài trong sâu thẳm của cô đơn”
Viết ra rồi lại chợt nhận ra còn ai nữa để mà mong. Nó tự cười mình ngốc rồi đưa tay hứng lấy nắng, lấy gió, lấy thu Hà Nội đang tan trong lòng. Hà Nội đẹp lắm mùa lá bay!




